LỜI BÌNH THỨ 2

 

          Khác với nhiều người viết về Trương Chi tác giả bài thơ không khai thác cái chết và những biến hoá kỳ diệu sau cái chết như tưởng tượng của người xưa. Bốn câu lục bát có âm hưởng như những đợt sóng nối tiếp nhau trên bể khổ để vỗ vào một kiếp người. Câu thơ mở đầu nhà thơ viết như cổ tích: "Đêm xưa có một gã khờ" rất bình dị tưởng như ai cũng nói được nhưng không phải thế câu thơ vừa gợi cảm xúc mênh mông xa vời không xác định vừa như một lời trách yêu cũng là lời nhận xét bình luận đã đặt Trương Chi vào thế giới của những con người này.

          Các nhà thơ các nghệ sĩ nổi tiếng vẫn thường tự nhận mình là một gã khờ... "tôi khờ khạo quá" "con nai vàng ngơ ngác"... hoặc người đời gọi họ là "gã khờ"  như "giã khờ" nổi tiếng Đostoievski. Cái "khờ" chân chất hồn nhiên thành thật trước những biến ảo đen trắng của cuộc đời mà những kẻ gian manh lọc lõi không sao hiểu nổi. Trương Chi trong cảm xúc của bài thơ là một người tha thiết khát khao mãnh liệt với cái đẹp tình yêu và sự sống: "uống trăng "uống thơ" "uống cuộc tình" Nguyễn Bính trong bài thơ Một trời quan tái có mấy câu thơ thật hay:

                             Chiều nay thương nhớ nhất chiều nay

                             Thoáng bóng em trong cốc rượu đầy

                             Tôi uống cả em và uống cả

                             Mặt trời quan tái mấy cho say

          Không phải say tiền của chức vị... những kẻ uống không biết say vẻ đẹp của tình yêu sự sống sao chẳng phải là những "gã khờ" trong con mắt của thế gian?

          Một con người có tâm hồn đẹp có tiếng hát ru hồn  như thế nhưng với một hình hài "thật xấu" (người thì thậm xấu hát thì thậm hay - ca dao). Xấu đến hết mức viết về tiếng hát của Trương Chi các nhạc sĩ ca ngợi tiếng hát làm cho "trăng nước thành thơ" "hoa lá quên giờ tàn"...còn tác giả bài thơ này gọi đó là "trang thơ đời mình". Từ vẻ đẹp của tâm hồn tình cảm xúc cảm với tài hoa mà tạo hoá ban tặng tiếng hát cất lên tiếng hát mang theo hồn người đến với hồn người vậy. Một bi kịch đã được an bài "trời kia đã bắt làm người có thân". Một tiếng khóc âm thầm mà những giọt lệ rơi vào bên trong như một con sóng gồ lên cuốn đi bi kịch thứ hai trong thân phận  một người tình: "Uống thơ rồi khóc cuộc tình".

          Theo tôi với câu chuyện Trương Chi người xưa muốn đúc kết: ở đời này không phải ước mơ nào cũng đạt tới. Tình yêu trai gái phải là sự kết hợp giữa thể xác với tâm hồn. Từ những chuyện Trương Chi xa xưa nhất Mỵ Nương không hề chê Trương Chi nghèo. Hai kẻ si tình tương tư nhau đến chết sống mà không thể nào đến được với nhau. Cũng là một bi kịch không sao giải quyết nổi. Như những con sóng cuốn đổ vào bờ bến tâm tư của một người đau khổ bế tắc. "Uống tình rồi khóc một mình dưới trăng" . Trăng vẫn đẹp như muôn đời trăng bao la bát ngát in bóng một người nỗi cô đơn rợn ngợp của một kiếp tài hoa trong cõi nhân thế một bức tranh đẹp mà buồn. Trương Chi bao lần khóc tiếng khóc âm thầm giọt nước mắt rơi vào bên trong không va chạm vào ai mà chạm tới chốn sâu thẳm của lòng người với bao yêu mến xót thương mở ra một cách nhìn cuộc sống: - Bên cạnh ánh trăng đẹp còn bao bi kịch của cuộc sống con người yêu thương và thông cảm.

          Bài thơ cô đúc như một lời nhắn gửi của một cây bút tài hoa viết về một kiếp tài hoa.

Tháng 5 / 2009

                                                             Nhà Giáo ưu tú Trương Tham
(Bài đã in trong cuốn "Thơ và Bình thơ". Nhà xuất bản Hội Nhà văn 2010)
Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'20882','pv9hradlef746a3qmfqnojt641','0','Guest','0','54.80.219.236','2018-09-19 18:31:34','/a259555/loi-binh-thu-2.html')